Tin Mới

Anh vốn là như vậy sao, gieo bao nhiêu yêu thương, rồi đạp đổ một cách vô tình?

Đừng bao giờ gieo cho ai đó yêu thương rồi đạp đỗ, đừng bao giờ để cô gái anh yêu thương phải chờ đợi trông mõi mòn và đừng nói tiếng yêu khi con tim anh chưa xác định muốn dừng lại cuộc chơi, cái gọi là tình ái...

Sau bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu cố gắng và gìn giữ thứ gọi là tình cảm mà tôi dành cho anh giờ đã tan thành bọt biển. Người ta vẫn thường hay nói, yêu thương càng nhiều thì chia tay càng đau, giờ thì tôi đã hiểu, có lẽ tôi yêu anh quá nhiều, nhiều hơn cái quy định mà tôi vốn đã đặt ra cho mình trước khi yêu một ai đó.
Anh nói tiếng chia tay.
Anh tặng tôi tình thương của một người anh trai, thứ tình cảm mà bất cứ người con gái nào cũng có thể có từ anh. Anh rộng lượng là thế, anh dễ cho đi, dễ nhận lấy mọi đền đáp từ họ, để rồi những khi tôi một mình với đôi bàn tay lạnh ngắt thì có lẽ anh đang tay trong tay cùng một người con gái mới nào đó.
Giá mà tôi biết anh là một chàng trai phong lưu đào hoa như thế, tôi sẽ không thương anh. Bởi lẽ vết thương mà tôi nhận lấy suốt bấy lâu nay đã quá nhiều, sau bao nhiêu cuộc tình choáng đến rồi vội đi, tôi ngày càng mất niềm tin vào đàn ông.
Anh đã đến, thắp cho tôi cái gọi là hi vọng một lần nữa, gieo cho tôi một cuộc sống về tương lai có những đứa con bụ bẫm, chúng ta sẽ nuôi chúng,... Ảo tưởng, mọi thứ chỉ là những lời hứa có cánh, vì khi nó hết mỏi mệt rồi nó có thể bay đi. Bây giờ, những ảo tưởng ấy lại được bay nhảy và ai sẽ là người tin vào những lời nói kia...Sẽ còn rất nhiều.
Anh vẫn hay gọi tôi là con bé, vẫn hay trách tôi sao suy nghĩ quá nhiều. Tôi tuy chưa đủ lớn để hình dung hết viễn cảnh của một cuộc sống ngày mai, nhưng tôi có thể biết những thứ đang diễn ra xung quanh tôi và anh tôi biết anh đang dần thay đổi không phải vì công việc anh quá nhiều mà vì bên anh có quá nhiều người để anh quan tâm.
Ngày anh nói yêu tôi, tôi nói sao nhanh thế, anh cho tôi một câu trả lời rằng: "Anh lớn rồi, anh hiểu như thế nào là yêu và anh biết em là người mà anh cần phải có". Tôi tin anh, tin hết những gì anh nói."Sao mọi thứ dễ dàng thế?". Câu hỏi tôi đặt ra nhưng thời gian ngọt ngào bên anh làm tôi quên đi câu hỏi ấy. Giờ thì tôi đã có câu trả lời cho mình.
Rằng: "Anh vốn là như vậy!"

Anh vốn là một người yêu thương vội vàng rồi vứt bỏ người con gái ấy như bỏ đi một món đồ chơi đã cũ. Anh gieo mầm cho yêu thương trong tôi đủ lớn, rồi anh bỏ mặt không ngó ngàng, mặc cho gió sương, mặc cho cái nắng gay gắt, không một lời xin lỗi, thế là anh đi.
Anh vốn là người đam mê công việc, anh không có thời gian để quan tâm hay yêu thương một ai đó, nhưng phía sau cái gọi là bận đó anh chỉ ngụy biện cho sự thật rằng anh đã chán em rồi đấy. Tôi ngốc ngếch trong tình yêu nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để biết rằng con người ta yêu nhau dù có bận cách mấy vẫn tìm nhau, còn anh hình như anh đang lãng tránh.
Anh vốn là người luôn cho mình là đúng. Anh không bao giờ nghĩ mình sai, mọi lý do anh đưa ra khiến người ta phải cuối mặt xin lỗi, anh quá hoàn hảo mà phải không anh? Đến việc anh bỏ rơi tôi suốt 1 tháng không gọi điện, không nhắn tin, không một lời nhắn nhủ hỏi hang, anh cũng nói là mình không sai, anh chỉ muốn cho tôi không phải buồn, không phải lo lắng. Lý do mà anh đem ra đó có phải là để đánh lừa một con bé như tôi không? Muốn người yêu mình vui mà làm những thứ như thế thì có khác nào anh đang muốn đẩy tôi ra cuộc sống của anh.
Anh vốn là người rộng lượng và thích giúp đỡ người khác. Cái này nghe như tôi đang trách nhầm anh nhỉ. Nhưng không đâu. Anh yêu tôi- anh vẫn hay nói thế- nhưng khi anh giúp người khác anh quên cả việc tôi là bạn gái anh, anh đặt tôi ngang hàng với những cô gái mà anh giúp, như thế là gì, là anh đang đóng vai một chàng hoàng tử đang cứu những cô nàng lọ lem à?..
Anh vốn là người dễ rơi vào cảm giác lẻ loi. Anh hay nói cho tôi nghe về những người yêu trước của anh, những người con gái ấy đều lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời anh không một lý do, giờ thì tôi đã biết họ ra đi không phải vì họ hết yêu anh mà vì họ không thể chịu đựng một người vô tâm như anh. À vô tâm ở đây không phải vì anh ít cười, ít nói, ít biểu lộ cảm xúc mà vì anh vô tâm người này nhưng lại đầy tình cảm với người khác.
Anh chỉ có một câu trả lời cho mọi câu hỏi: "Anh vốn là như vậy?"
Vì anh luôn nghĩ anh vốn là như vậy nên anh có cái quyền bỏ rơi tôi sau bao nhiêu yêu thương tôi dành cho anh sao? Tôi không hiểu tình yêu với anh là gì nữa, bởi anh không có một điểm dừng nào trong tình cảm cả, anh luôn chạy theo cái gọi là cảm xúc cá nhân, anh thích và anh muốn chinh phục, khi có được rồi thì anh chán anh bỏ đi.
Trước khi tôi có những suy nghĩ trên tôi đã từng rất tôn trọng anh, đã từng xem anh như một người mà tôi nghĩ rằng tôi không muốn đánh mất. Bởi anh yêu tôi quá hoàn hảo, hoàn hảo như cái kế hoạch mà anh đã đặt ra đấy, không một chút sai sót, đúng hai tháng anh kết thúc hợp đồng yêu với tôi cùng một lý lo "Anh bận và anh vốn là như vậy!".
Thật buồn cười cho cuộc đời của tôi, đã bao lần vấp ngã, va chạm trong cuộc sống nhưng lại không rút được bài học kinh nghiệm nào cho bản thân. Nhưng sau cuộc vui chơi này- chỉ có thể gọi là vui chơi- tôi đã lớn hơn và thứ mà tôi nhận được là đừng bao giờ tin quá nhiều.
Giờ mọi thứ đã khác, tôi chưa có người yêu mới vì tôi vẫn còn chờ đợi gì đó ở anh, không phải tôi chờ anh quay về và nói yêu tôi lần nữa mà là tôi chờ để nghe một lời giải thích thật lòng từ anh. Tôi không hứa rằng tôi sẽ không trách anh nhưng tôi sẽ nghe hết những gì anh nói, bởi trong tôi vẫn còn nhiều thắc mắc. Còn anh, tôi biết anh đã có người yêu mới rồi, ngày nào tôi cũng xem trang cá nhân facebook của người đó và tôi nghẹn ngào khi thấy những câu status yêu thương cô ta dành cho anh như những gì tôi đã làm cho anh trước đó. Tôi đắng lòng...thầm nghĩ người này không biết có chịu đựng được như tôi hay không hay họ sẽ lặng lẽ tìm một người mới thay thế anh trong khoảng thời gian anh bỏ rơi cô ta. Đừng hỏi tại sao tôi biết, nếu không yêu anh tôi chẳng cần đế ý làm gì những chuyện như thế.

Tôi cảnh giác với tấc cả những người muốn tiếp cận tôi, vòng gai xung quanh tôi ngày càng lớn, nó không làm tôi đau nhưng sẽ làm cho người khác đau. Tôi không muốn như thế, nhưng tôi đã hết niềm tin vào tình yêu màu hồng rồi, thử hỏi sau bao cố gắng đôi chân tôi còn mạnh mẽ được nữa sao?
Một lần nữa tôi cảm ơn anh, vì anh đã cho tôi những thứ mà tôi cần, thật ra chẳng có gì ngoài những lời hứa hẹn bay bổng về một viễn cảnh tương lai.
Cảm ơn anh đã cho tôi lớn hơn một chút, chững chạc hơn một chút.
Cảm ơn vì đã cho tôi một con mắt tinh hơn để biết điểm dừng khi nhận ra ai đó như anh.
Cảm ơn anh đã bỏ rơi tôi đúng lúc để tôi biết sau bao nhiêu vấp ngã, một mình tôi vẫn có thể đứng dậy và mĩm cười.
Cảm ơn anh đã cho tôi bài học về cuộc sống, hãy yêu thương bản thân mình nhiều hơn.
Cảm ơn anh sau tất cả, chỉ hi vọng rằng anh đừng bao giờ nói với bất kì người con gái nào rằng: "Anh vốn là như vậy!".
Cloudy Trần

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thời Trang Đường Phố Designed by Templateism.com Copyright © 2014

Được tạo bởi Blogger.